Chi nhánh Thơ Điện lực Quảng Nam

Chi nhánh Thơ Điện lực Quảng Nam

Chi Nhánh CLB Thơ Điện Quảng Nam là một đơn vị có phong trào yêu thơ,làm thơ rất sôi nổi,có nhiều phòng ban có tới 5-6 cây viết. Và phải nói được như vậy,không chỉ là do anh chị em yêu thơ văn

Chi nhánh Thơ Điện lực Quảng Nam

Chi Nhánh CLB Thơ Điện Quảng Nam là một đơn vị có phong trào yêu thơ,làm thơ rất sôi nổi,có nhiều phòng ban có tới 5-6 cây viết. Và phải nói được như vậy,không chỉ là do anh chị em yêu thơ văn mà bên cạnh đó là sự quan tâm,khuyến khích của các đồng chí lãnh đạo Chính quyền,lãnh đạo Công Đoàn . Đ/c Trần  Gia Trực là phó chủ tịch Công Đoàn của C/Ty ĐLQN là trưởng ban biên tập Tập San Bản tin của ĐLQN ( đồng thời cũng là  UV Ban chấp hành CLB thơ điện VN ) cũng là người viết truyện,kí và viết  về người tốt việc tốt rất tích cực.
       Xin giói thiêu một số tác phẩm của các bạn CNĐL Quảng Nam. 


                                                                Minh Anh
                                                             

Tặng anh thợ điện vùng cao

Một chiều xuân theo chuyến xe se lạnh 
Tôi về thăm, tổ điện Bắc Trà My
Thợ điện vùng cao, vất vả, chân tình
Có nét phong trần, hiên ngang của núi

Ly rượu đầy, gọi tình thơ thức dậy
Màu áo cam, quyện lẫn với màu cây
Dòng điện từng  ngày, vươn tới  bản xa
Trà Đốc, Trà Bui, Trà Giang, Trà  Giáp
Mỗi dốc núi, một nhịp đời gian khổ
Mỗi dòng sông, chan chứa nổi niềm thơ

Người thợ điện vùng cao
Tận tuỵ ngày, đêm
Cho tiếng cồng, chiêng ngân xa
Gõ nhịp thanh bình
Cho đôi mắt già làng,
Rực sáng niềm tin
Cho đàn trẻ, đến trường rộn rã
Cô sơn nữ, với cõi lòng rộng mở
Trót thương thầm, anh thợ điện xa quê…

Và nối tiếp những mùa mưa
               Mưa ở núi áo ào, dữ dội
Hẹn em rồi, nhưng chưa về được 
Bởi đường dây đang sự cố “ lệch pha” 
Tháng ngày qua giữa rừng, núi bao la
 Như người lính, thuở chiến chinh giữ nước 
Người thợ điện vùng cao 
Canh cho đời dòng điện sáng
 Còn phải đi, qua những vùng  xa

 Một chiều rơi mưa lạnh Bắc Trà My
 Đoá mai rừng níu mùa xuân ở lại 
 Dòng sông Tranh tự nghìn đời chảy mãi
 Để cho đời, nguồn điện sáng  ngày mai
Thợ điện vùng cao, chân chất thương sao…

                   Nguyễn Đức Cầm

         Trưa hè

Tiếng ve dạo nhạc trưa hè
Từng đàn chim sẻ hót nghe rộn ràng
 Đường xa hắt ánh nắng vàng
Áo màu cam vẫn hiên ngang sá gì
Dập dồn trong mỗi bước đi
Cho dòng điện sáng chẳng chi ngại ngần
 Ân tình với mọi người dân
Nắng hè tôi luyện bước chân oai hùng

 
                     Lưu Chí Long

      Tĩnh Lặng

Đầu ngõ vắng đã có đèn cao áp,
Già trẻ xôn xao điện đã về làng.
Con trâu cột không buồn gặm cỏ,
Tự bao đời, tăm tối đã lùi xa…

Ánh sáng trắng sương pha như mật ngọt
Chiều trung du mê hoặc khách thăm nhà
Chưa phố thị hay dần dà phố thị,
Đêm bận lòng phố núi mới thăng hoa.

Con dốc nhỏ hân hoan tưởng vẫn còn chiều, 
Quay lưng lại bồn chồn như ngái ngủ.
Hàng cây thấp mới qua chiều ủ rủ,
Đã dậy thì nứt lá rộn ràng xuân…

Đêm trung du dìu dặt bâng khuâng
Thấm đẫm đến tận cùng làng bản…
N
Cuộc sống mới giàu nghèo thanh thản,
Ngày mỗi ngày náo nức nở trăm hoa.  

                      Phạm Đông Anh

     Thầm Lặng

Dòng sức mạnh mãi âm thầm tuôn chảy
Điện đến đâu ở đấy có niềm vui
Người cần điện như ruộng khô cần nước
Nước về đồng cây lúa mới xanh tươi


Điện quí thế nhưng không ai nhìn thấy
Cũng không ai nghe tiếng điện bao giờ
Chỉ rì rào gió thổi tựa vần thơ
Từng dòng thẳng giữa trời mây xanh thẳm


Và đây nữa anh áo cam hiền hậu
Nụ cười tươi luôn hé hở trên môi
Dẫu cuộc đời còn lắm đổi lo âu
Vai trĩu nặng gánh đôi bầu sự nghiệp


Giữa cuộc mưu sinh mỗi người một việc
Kẽ ngược người xuôi kiếm kế sinh nhai
Xin cảm ơn anh những người thầm lặng
Như điện thôi không tự nói bao giờ.


                         Lê Thành

Tâm sự chiếc đèn dầu

Khi niềm vui đến, sáng ngời thôn bản, 
Dân trong làng hớn hở, mừng vui,
Những cụ già tâm sự suốt đêm thâu.
 Đàn trẻ nhỏ chơi trò rồng rắn.


Cô thôn nữ cùng chàng trai hò hẹn
Một nghìn năm mới có được buổi này
Niềm vui bất ngờ lòng Mẹ ngất ngây
Như chờ đợi quá lâu sau một thời khói lửa.


Lửa đâu đến từ đường dây nho nhỏ,
 Không xao lòng trước ngọn gió  hiu hiu ?
 Không vô tư khi có ngọn lửa chiều 
Không quên được những chiều xin lửa ! 


Từ buổi ấy Mẹ không dùng em nữa.
Mẹ cất em vào một góc trong nhà
Em chẳng buồn và cũng chẳng kêu ca.

Vì em mãi muôn đời không có bạn.
Từ buổi ấy em trở thành xuống hạng,
Chiếc đèn dầu theo Mẹ thuở lên ba
Và lúc cần Mẹ lại lấy em ra.

Để ôn lại những gì trong quá vãng 
Trong góc tối, em  bây giờ tư lự,
Nhìn dòng đời trôi hạnh phúc vô ngần 
Còn lại những ngày tràn ngập niềm vui.
Hạnh phúc nhất dành cho người xong việc.


             Nguyễn Văn Sơn

 

      Miếng Trầu

Chợ quê trăm thứ ở đời
Không bằng một miếng tràu cơi mẹ thèm
Buồn vui gian khó mẹ têm
Ngày mưa tháng nắng càng thêm cay nồng


Một đời chẳng có gì hơn
Cơi trầu của ngoại mẹ còn cất đây
Cất năm tháng cất đêm ngày
Miếng trầu còn cát dáu tay của ngừời  
 

                 Huỳnh Trương Phát

 

 Người thợ điện vùng cao

Chúng tôi là người thợ điện vùng cao
Trà Linh, Trà Bui, Đắp-Pre, Đắc ốc
Bước chân từng qua bao nhiêu con dốc
Để đêm về bừng sáng bản làng xa.


Chúng tôi là người thợ điện vùng cao
Chân không ngại núi đèo sông suối
Ngày cũng như đêm mang niềm vui tới
Để bản thôn rộn rã những tiếng cười.


Vương đôi tay giữa đồi núi chơi vơi
Dây nối cùng dây cùng chúng tôi vượt Thác
Cùng những ngày gian lao cực nhọc
Màu áo cam sẩm những giọt ân tình.


Chúng tôi là người thợ điện vùng cao
Cùng chung tay dựng xây đất nước
Niềm mong mỏi nhỏ nhoi có được
Dòng  điện về thắp sáng những niềm tin.


 
                       Tưởng Tám

 

  Tình ca Người thợ Điện

Em về thắp lửa vườn Xuân
Bao năm  cách biệt tưởng chừng hoang vu
Vườn xưa nay ấm lại rồi
Lung linh ánh điện rạng ngời mắt em


Em về đất cũng thay tên
Ngoài sân chồi biếc ánh lên mai vàng
Qua rồi mấy bận gian nan
Xa xôi cách trở băng ngàn đường dây


Giản đơn hạnh phúc là đây
Ngoài kia sáng điện trong này còn vui
Bao nhiêu gian khó qua rồi
Mùa khơi sắc lá, tình khơi sắc lòng


                  Phạm Văn Biển

  
 
 Điện về ARoang 

Chiều nay về ARoang  
Nắng vàng rơi lấp lánh 
 Trên dòng suối ARoang
 Chiều nôn nao khôn xiết


 Đường dây bao lưu luyến 
Rừng núi bao thân thương 
Giữ mãi cho chúng mình 
 Những ngày dài gian khó 


 Đường dây leo dốc núi 
 Dòng điện thắm tình ta 
 Niềm vui đến mọi nhà  
Hân hoan trong nỗi nhớ 


ARoang ngân tiếng nhạc
 Cho đất đồi phủ xanh 
Như người đi trong tranh 
Mái tóc mềm nhung lụa 


Dàn em vui ca múa

Xinh xắn mái trường vui 
Bàn tay ngời thợ hiền
Ân cần chăm vun xới 

Dòng điện chăm tưới mát 
Cho cây đời nở hoa 
Dòng điện và tình ta 
Đẩy nhanh công nghiệp hóa .


         Dương Thế Lực

Ý kiến của bạn

   Mã xác nhận  

  •   
  •  

Tin khác